"Thấy bá phụ bình an vô sự, ta cũng yên tâm rồi. Ta để lại năm mươi Chiết quân giúp bá phụ áp trận, xin bá phụ mau chỉnh đốn binh mã, lập tức đến dân doanh giải cứu bách tính. Lũ Oa khấu đang cướp bóc đốt phá trong dân doanh nhiều lắm cũng không quá năm mươi tên, chắc chắn không phải là đối thủ của bá phụ. Bá phụ giải cứu và bảo vệ được toàn thể dân chúng, chính là lập được một đại công."
Khi Lâm Hoài hầu hét lên "đại điệt nhi tốt của ta", kích động chạy tới như một cục thịt lăn, thì thanh âm của Chu Bình An vọng tới.
"Hiền điệt, hiền điệt tốt của ta, ngươi không cùng ta đến dân doanh giải cứu bách tính sao?" Lâm Hoài hầu bước chân còn chưa kịp đứng vững, đã vội vàng hỏi.
"Ta nghe tiếng hò reo giết chóc từ trung quân đại doanh vang dậy trời cao, hẳn là Oa khấu chủ lực đang tập kích nơi đó. Ta phải dẫn quân đến chi viện ngay. Việc không thể chậm trễ, ta đi đây." Chu Bình An nói ngắn gọn.




